Này bạn, mình biết bạn mệt rồi.
Mệt kiểu không phải vì thiếu ngủ hay vì quá nhiều deadlines, mà là mệt kiểu... không biết mình đang chạy đua với ai, về đích ở đâu. Mệt vì mở Instagram là thấy người này thăng chức, người kia du lịch Châu Âu, còn mình thì vẫn đang vật lộn với những bài thuyết trình mãi chưa xong. Mệt vì cứ nghĩ "mình chưa đủ giỏi" dù đã làm việc đến 10 giờ tối mỗi ngày.
Mình viết những dòng này không phải để an ủi kiểu "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi", vì thực ra mình cũng chẳng biết. Nhưng mình viết vì mình hiểu - hiểu cảm giác đó quá rõ.
LinkedIn của bạn là một cuộc thi "ai thành công hơn". Instagram của bạn là thư viện những cuộc sống hoàn hảo. Và bạn? Bạn ngồi đó, với chiếc áo phông mặc 2 ngày, tự hỏi tại sao mọi người đều có vẻ "sáng" hơn mình.
Nhưng này, bạn có biết không: người ta chỉ post 1% cuộc sống của họ. Cái ảnh check-in văn phòng sang chảnh đó? Họ có thể vừa khóc trong toilet 10 phút trước. Cái caption "so blessed" kia? Có thể họ vừa gửi CV đi 20 chỗ và chưa có chỗ nào rep.
Bạn đang so sánh behind-the-scenes của mình với highlight reel của người khác. Và trò chơi này, không ai thắng được cả.
"Hustle culture" đã lừa bạn rằng: nếu bạn không làm việc 12 tiếng/ngày, không có 3 cái side hustle, thì bạn đang lãng phí cuộc đời.
Nhưng sự thật là gì? Productivity culture này không được thiết kế để bạn thành công. Nó được thiết kế để bạn kiệt sức, rồi mua thêm khóa học, sách self-help, app quản lý thời gian để "fix" cái cảm giác tội lỗi mà chính nó tạo ra.
Bạn biết đấy, có những ngày mình chỉ làm được 2 tiếng hiệu quả, còn lại là ngồi lướt điện thoại và tự trách bản thân. Nhưng rồi mình nhận ra: đó không phải là "ngày hỏng". Đó chỉ là một ngày bình thường của một con người bình thường. Và bạn là con người, không phải máy móc, bạn hoàn toàn có thể tạm dừng lại và nghỉ ngơi.
Rest is not a reward. Rest is a right.
Nhưng có phải bạn cũng thế - cảm thấy tội lỗi mỗi khi ngồi không? Như thể việc "không làm gì" là một điều tội lỗi? Như thể bạn phải "hưởng" quyền được nghỉ ngơi bằng cách làm việc đến kiệt sức trước?
Nghe này: Não bạn cần thời gian để xử lý thông tin. Cơ thể bạn cần nghỉ ngơi để tái tạo năng lượng. Và tâm hồn bạn cũng cần khoảng trống để thở.
Đó không phải lười biếng. Đó là sự tồn tại.
Và đôi khi, việc dũng cảm nhất bạn làm trong ngày không phải là gửi thêm 10 cái email, làm thêm 5 cái tasks. Mà là tắt laptop đi, ngồi yên, và chỉ... tồn tại thôi.
Self-care không phải chỉ là việc đi spa hay mua đồ đắt tiền. Đôi khi nó chỉ đơn giản là:
Một tách cà phê buổi sáng mà bạn uống chậm rãi, không vừa uống vừa check email
Và đây là lúc một tấm bảng ghim nhỏ bước vào.
Mình biết bạn sẽ nghĩ rằng: "Bảng ghim? Nó liên quan gì đến việc tìm lại bình yên?"
Nhưng nghe này - mindfulness không phải là điều gì đó xa xỉ. Nó nằm trong những chi tiết nhỏ nhất.
Trong thời đại mà mọi thứ đều lưu trong cloud, trong phone, trong đâu đó trên digital space - việc có một không gian vật lí để bạn ghim lại những điều quan trọng lại trở thành một loại giải pháp mà không phải ai cũng nói đến.
Bảng ghim Pcoustic - được làm từ chai nhựa tái chế, nhẹ nhàng hấp thụ âm thanh, tạo nên một góc yên tĩnh - không phải chỉ là nơi bạn ghim deadline hay to-do list. Nó là nơi bạn ghim:
Một góc nhỏ, một tấm bảng êm ái - nơi bạn có thể đứng trước mỗi sáng, nhìn lại và tự nhắc: "À, đây là lý do mình đang cố gắng. Và, đây là những gì mình đang có."
Đó không phải về việc có một góc decor Instagram-perfect. Đó là về việc có một chỗ để lưu giữ những điều quan trọng thật sự - những thứ mà nếu không nhìn thấy mỗi ngày, bạn sẽ quên mất giữa hàng trăm thông báo.
Thực ra, hầu hết các ngày, bạn chỉ cần là phiên bản "ổn" của mình là được rồi.
Bạn không cần phải "slay" mọi việc. Không cần phải "win the day". Không cần phải luôn gồng mình đến kiệt sức.
Bạn chỉ cần đủ tốt. Và đủ tốt - là đủ.
Có nghĩa là:
Quá trình không phải lúc nào cũng là một đường thẳng đi lên. Đôi khi nó là một đường zigzag. Đôi khi nó đi ngang. Đôi khi nó đi lùi.
Và mình nghĩ, tất cả rồi sẽ đều ổn.
Mình không viết bài post này để "fix" mọi thứ cho bạn. Vì thực ra, mình không thể. Và bạn cũng không cần được "fix" - bạn là chính bạn và bạn không phải đồ hỏng.
Mình chỉ muốn nói rằng:
Bạn đang làm tốt rồi.
Việc bạn vẫn đang cố gắng - dù trong im lặng, dù không ai biết - đó đã là một loại dũng cảm rồi.
Và nếu hôm nay bạn cần một chỗ để tạm dừng - một góc nhỏ, một tấm bảng để ghim lại những gì thực sự quan trọng, để nhìn lại hành trình của mình - thì đó không phải là lãng phí thời gian.
Đó là cách bạn nhớ lại: giữa biển deadline và KPI, bạn vẫn là một con người với những khoảnh khắc đáng trân trọng.
Nếu bạn cũng cảm thấy mình ở trong câu chuyện này, hãy để lại một bình luận bên dưới. Bởi vì, đôi khi biết mình không cô đơn, cũng đã là một điều gì đó vô cùng hạnh phúc, đúng không?
Hôm nay, bạn muốn ghim gì lên tấm bảng của mình? Một bức ảnh, một mục tiêu, hay một lời nhắn? Mình muốn nghe câu chuyện của bạn.
Pcoustic Mindful Space - Bảng ghim mang lại lối sống tỉnh thức, điểm tựa tinh thần cho những ai khao khát thành công mà không muốn đánh mất chính mình
MST 0315771341 cấp ngày 04/07/2019 cấp bởi Sở Tài Chính TP HCM - Phòng Đăng Ký Kinh Doanh
Địa chỉ: Số 30/10 Phó Đức Chính, Phường Bến Thành, TP Hồ Chí Minh